T-15: Người Bạn Tốt

Recent Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8  9 10 11 12a 12b 12c 14 15 16 17 18 19
 19a 20 21 21c 22 22a 22b 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36

Cay Hoa Hope Spring 2012 (1)Cay Hoa Hope San Truong Dai Hoc George Fox (1)Cay Hoa Hope Spring 2012 (2)DSC_0156Huong Lan Tim 2013 (6)Xuan, Feb 10 - 2013 Xuan, Feb 10 - 2013 (4)Xuan, Feb 10 - 2013 (7)Xuan, Feb 10 - 2013 (10)Xuan, Feb 10 - 2013 (5)Xuan, Feb 10 - 2013 (6)Xuan, Feb 10 - 2013 (8)

Xuan, Feb 10 - 2013 (3)

Con Vẹt Xanh

Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà. Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt…

Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi đều đặn về cho bà… Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi: “Con trai ơi, đã quên mẹ rồi sao…” Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.

Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan… Mẹ con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khôn xiết. Sờ nắn bờ vai con, người mẹ rưng rưng:

“Con ơi, mẹ nhớ con lắm…!”

Anh ôm lấy người mẹ dường như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ:

“Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…! Lần này con về mang cho mẹ Con Vẹt Xanh mua đắt tiền lắm, con đã nuôi dạy nó. Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với mẹ cho đỡ cô quạnh và mẹ cũng thấy con bên cạnh hàng ngày.”

Mẹ nghe chỉ bảo: “Con tốn tiền đến vậy thật không thỏa đáng. Mẹ chỉ muốn thấy con hàng ngày.”

Anh nói: “Mẹ hãy kiên tâm, đến khi con tích lũy đủ tiền sẽ đón mẹ đi cùng.”

Ở nhà được vài ngày, Lưu Tư Kinh chia tay mẹ lên đường trở lại thành phố, lại lao vào làm ăn, phấn đấu. Mẹ già ở nhà một bóng. Con Vẹt Xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng:

“Mẹ ơi, con Lưu Tư Kinh đây, con nhớ mẹ lắm…” “Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một chút đi mẹ…” “Mẹ ơi mẹ khỏe mạnh nhé…” Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn rất nhiều. Bà thương quý Con Vẹt Xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện hàng ngày như với con trai mình vậy.

Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đã qua đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo cho anh biết. Hẫng hụt, đau khổ, Lưu Tư Kinh dứt bỏ mọi công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở về. Căn nhà trống không, vẫn còn mùi hương khói. Lọ tro của mẹ được đặt trên bàn hướng chính giữa. Anh nức nở thương xót mẹ và ân hận vô cùng đã không về chăm sóc và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng.

Mệt mỏi và suy sụp, anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền đang ngồi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói: “Con ơi, mẹ nhớ con lắm…”

Anh sung sướng muốn nhào vào ôm lấy mẹ! Choàng tỉnh, không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói: “Con ơi, con có khỏe không… Mẹ nhớ con lắm…” vẫn từ như rất gần đây đấy vọng đến. Anh đi nhẹ gần đến ban công sát vườn. Tiếng nói phát ra từ đó. Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá, anh nhận ra Con Vẹt Xanh đang đậu trên cành cây! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót:

“Con ơi, con khỏe không? Mẹ nhớ con lắm…” Con Vẹt đã gầy và tả tơi đi quá nhiều. Lưu Tư Kinh ôm con Vẹt vào ngực mình nức nở: “Mẹ ơi, con thương nhớ mẹ vô cùng!”

Ôi! Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả Vẹt Xanh ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu được tình cảm của Bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống trải này như đợi Lưu Tư Kinh trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của Bà với anh ấy…

(Thiệu Bảo Kiện)

House 2007 Hoa Lan 2013 (5)Hoa Lan 2013 (8)Hoa Co Mua Xuan 2013 (255)

Talking Ringneck


Mango (1)

 Mango – April 20 – 2013 ( March 11 – 2013 ÂL.)

Red-breasted Parakeet


Uploaded by Fryap

Buzz & Poppy


Uploaded by  unasaurus

Mango 2012 (1)Lily of the Valley (1)Mango 2012 (6)Hoa Co Mua Xuan 2013 (45)Hoa Co Mua Xuan 2013 (43)Oats Jan 2013 Oats Oats

Trang Jan  7 - 2015 - mhHoa dai mua he 2013 (6)Hoa dai mua he 2013 (4)

Hoa Bướm – Pansy

Hoa Bướm còn được gọi là Tử La Lan, hoặc thông dụng hơn là hoa păng-xê, từ chữ “pensée” trong tiếng Pháp hay “pansy” trong tiếng Anh. Người ta thường gửi loài hoa này đến những người gần gũi và thân thiết nhất để nhắc nhớ đến nhau. Loài hoa này có những cánh phẳng xòe rộng, mượt mà như nhung, với nhiều màu sắc rực rỡ. Ngày nay, hoa Bướm thường được trồng trong vườn, xuất xứ từ loài păng-xê dại, mà thi hào Shakespeare của Anh từng gọi là “Tình yêu vu vơ”. Người đời đã yêu mến đặt cho loài hoa này nhiều biệt danh khác nhau, mà nổi bật nhất có lẽ là Thanh thản (Heartsease), bởi vì người ta tin rằng nếu bạn luôn giữ bên mình những cánh hoa này thì bạn sẽ chắc chắn nhận được tình yêu của người bạn yêu .

Ta gởi cho người vào dịp đầu năm
Những đóa păng – xê
Vàng rực như tia nắng, tím ngắt như trời đêm
Những đoá hoa nhớ nhung …
Và hãy gửi trở lại ta một ý nghĩ của người.

Sarah Doudney

Hoa dai mua he 2013 (16)



Uploaded by Yann Le Meur


UPLOADED BY Wildaboutimages

Hoa dai mua he 2013 (11)Hoa dai mua he 2013 (12)

Thư Gửi Bạn

Bạn mến,
Hôm kia có dịp ngồi nói chuyện với bạn rất vui. Nhớ ngày anniversary, bạn mời chúng
tôi ra ngoài đi ăn tối chung. Ở bên này, giữa tuần trong ngày làm việc mà chúng ta vẫn
có thì giờ để ngồi lại chung vui với nhau thì hạnh phúc quá bạn nhỉ! Mà có lẽ ở bên nhà
khi nghe kể, chắc họ sẽ không tin đời sống của tụi mình bên này đâu! Nhiều khi muốn
chia sẻ với nhau niềm vui người ta cũng phải chờ đến cuối tuần!
.
Và trong câu chuyện vui, bạn nói đùa rằng bây giờ vì “tin” tôi, nên bạn cũng bắt
đầu tập ngồi thiền đều đặn mỗi tối. Bạn chưa thấy ngồi thiền mang lại cho mình một ích
lợi cụ thể nào, nhưng làm chỉ vì “tin” tôi thôi. Chứ nhiều khi bạn thấy nó rất chán và
dường như mất thì giờ vô ích! Ngồi mà không thấy có chuyện gì xảy ra hết!
Nghe bạn kể làm tôi nhớ đến một tranh hý họa tôi xem trên tờ New Yorker nhiều
năm trước. Có hai vị tu sĩ một già một trẻ ngồi thiền với nhau. Vị sư già ngồi yên thư
thái, còn vị sư trẻ thì có vẽ bất an, chờ đợi. Lúc sau, vị sư già quay sang nói với vị sư trẻ
“Chỉ có vậy thôi!” “This is it!”
.
Nói vậy, chứ tôi cũng muốn chia sẻ với bạn những kinh nghiệm của mình, để cho
bạn “tin” hơn! Tôi thấy ngồi thiền là một hạnh phúc. Tôi có thói quen ngồi thiền vào
mỗi buổi tối. Bây giờ trong lúc ngồi thiền, rất nhiều khi tôi có một cảm giác buông thư
thật yên. Mọi lo nghĩ và bận rộn của một ngày, như những tảng băng đông cứng, chúng
tan ra và bốc hơi như sương khói theo mỗi hơi thở. Có những buổi tôi chỉ tập ngồi theo
dõi hơi thở và buông thả hết những mệt mỏi của mình. Có những lúc tôi thấy hơi thở
không phải chỉ có ở nơi mũi hay nơi bụng, mà nó có mặt ở vai tôi, lưng tôi, cánh tay tôi,
ở bàn chân tôi… và hơi thở giúp tôi có thể buông thư thật sâu.

Ngồi với mây
.
Có lẽ những năm trước đây nếu có ai bảo rằng ngồi thiền là một hạnh phúc, tôi sẽ mỉm
cười ngờ vực. Nhưng bây giờ tôi thấy thiền tập là một dòng suối mát chảy vào tâm hồn
mình, trong lắng và êm ái. Sau một ngày làm việc, thân tâm ta ít nhiều cũng bị thương
tổn hoặc hư hao vì những mệt mỏi và lo âu. Ngồi thiền cũng có một tác dụng làm mới lại
con người mình, như một dòng suối trong mát chảy tràn về vùng đất khô cằn.
Tôi không nhớ mình bắt đầu cảm thấy có niềm vui trong những thời ngồi thiền
vào lúc nào. Mỗi tối, tôi cứ đều đặn ngồi xuống trên toạ cụ của mình và tập theo dõi hơi
thở cho thật yên, và không có một kỳ vọng nào hết. Nhiều năm trước có lần lên Tu Viện
Kim Sơn, trên đỉnh Madonna . Mỗi buổi sáng tôi lên chánh điện công phu khuya với các thầy. Tu viện nằm trên núi cao nên bầu trời rất trong! Những buổi sáng trời còn khuya đi xuống thiền đường, tôi ngước lên cao thấy ngàn tinh tú lấp lánh. Sau thời công phu, mặt trời chưa lên nhưng chân trời đã bắt đầu mờ sáng, tôi thường ra ngoài hiên ngồi thiền. Nơi tôi ngồi nhìn xuống xa xa tận bên dưới là một vịnh biển xanh, chung quanh là núi cao và rừng cây đan mộc già trăm tuổi. Tôi ngồi yên nhìn cái không gian trời và nước mênh mông ngoài kia. Tôi ngồi ở giữa chừng không, trên cao là bầu trời xanh trong, bên dưới là biển sóng xa tít đến tận chân trời. Tôi nhắm mắt ngồi yên theo dõi hơi thở trong nắng mới bình minh rất nhẹ sau dãy núi xa. Không biết thời gian bao lâu, tôi chợt cảm thấy có những làn gió mát lạnh lùa vào! Mở mắt ra tôi thấy chung quanh mình toàn là mây. Tôi đang ngồi trong mây và trên mây. Tôi nhìn xuống phía dưới, bây giờ là một vùng mây dầy kín che khuất biển. Mây xuất hiện từ lúc nào giữa không trung! Có những làn mây trôi vào thiền đường, mây bay rất nhanh, lướt xuyên qua tôi làm thành những làn gió mát lạnh. Tôi không biết mây từ đâu đến, dường như nó chỉ xuất hiện từgiữa một không trung trống không! Ngày xưa, tôi cứ nghĩ mây phải từ một nơi nào đó bay về, nhưng giờ tôi khám phá rằng mây chỉ hiện ra mà thôi.

July 29 - 2014Tôi chợt nghĩ đến một sự an lạc trong thiền tập cũng vậy! Khi điều kiện đầy đủ
thì nó hiển lộ ra thôi. Nó không đến từ một nơi nào hết. Nó có mặt khi không gian trong
ta trống không, khi mỗi hơi thở của ta là một bình minh mới. Ta không nhất thiết cần
làm gì để tạo cho mình một sự an lạc. Đôi khi ngồi cho thật yên là một điều kiện đủ của
hạnh phúc. Ở đây, nơi tôi ngồi thiền không có mây bay, không có một cảm giác mát lạnh
khi mây lùa vào, nhưng tôi vẫn có cảm giác mát nhẹ trong tâm mình. Tôi biết rằng nó dễ
có mặt hơn, nếu tôi buông bỏ hết mọi kỳ vọng và tập ngồi cho yên.

Sunrise July 30 - 2014 (1)

Bộ bộ thanh phong khởi
.
Và bạn biết không, ta cũng có thể tập chế tác niềm vui trong những việc làm khác nữa.
Mà tôi cũng chỉ mới gắng tập thôi bạn nhé! Tôi nghe kể trong các thiền viện ở đầu mỗi
con đường đi, người ta thường khắc năm chữ “bộ bộ thanh phong khởi.” Mỗi bước chân
ta bước với ý thức sẽ làm khởi dậy một làn gió mát, thổi tan hết mọi muộn phiền. Tôi rất
thích hình ảnh ấy! Thiền sư Lâm tế có nói “Phép lạ là đi trên mặt đất!” Ta đi cho thật,
cho có ý thức rõ ràng, thì mỗi bước chân của ta sẽ là một phép lạ. Gió mát khởi lên cũng
là nhờ vì những bước chân ta đã được yên.
.
Tôi cũng tập đi thiền hành mỗi khi mình có cơ hội. Mà thật ra, lúc nào lại không
phải là cơ hội để ta thực tập đi thiền hành phải không bạn? Tôi tập có ý thức rõ rệt về
mỗi bước chân của mình. Trước hết, mỗi bước chân của ta phải là thật. Bạn biết không,
khi ta có ý thức về những bước chân của mình, tự nhiên ta cũng sẽ bước chậm lại, và
chúng cũng sẽ trở nên an ổn hơn. Không biết bạn thì sao, chứ trong một ngày bận rộn tôi
có cảm tưởng như thân mình lúc nào cũng cứ lao về phía trước. Thân tôi lúc nào cũng
đến nơi trước hơn những bước chân của mình. Từ bãi đậu xe vào văn phòng, từ phòng họp này đến phòng họp khác, từ lầu này sang lầu nọ, từ sở làm ra đến bãi đâu xe. Tôi phải cố gắng bước nhanh lên để bắt kịp theo thân mình. Nói vậy chứ tôi vẫn biết có những người một ngày tuy họ chỉ ngồi có một chỗ, nhưng thân họ vẫn phóng về tương lai. Hèn chi mà sau một ngày làm việc, chúng ta ai về đến nhà cũng cảm thấy mệt nhoài.

Bây giờ đi đâu tôi cũng gắng tập cho mình có những bước chân có ý thức. Cũng
không phải dễ, nhưng lâu ngày cũng thành một thói quen. Tôi có chia sẻ với vài người
bạn rằng, tôi có đọc đâu đó hễ ta làm một việc gì cho đều đặn và thường xuyên thì trong
vòng 21 ngày nó sẽ trở thành một thói quen, một second nature của mình. Tôi không biết
điều đó có thật không! Tôi cũng không nhớ là mình đã thực tập bao lâu trước khi nó trở
thành một thói quen! Nhưng nếu 21 ngày vẫn chưa được thì ta tập thêm 21 ngày nữa, có
sao đâu! Trên con đường thực tập thì 21 ngày, hay 21 năm, đâu có là bao nhiêu bạn nhỉ?
.
Summer 2014 (1)Những bước chân thiền hành là những bước chân rất thật, vì vậy đôi khi chúng
bắt ta phải đi chậm lại. Những lúc phải đi chung với các bạn trong sở làm, tôi thấy họ đi
nhanh quá, tôi cũng phải bước nhanh hơn một chút vì họ, và họ cũng phải bước chậm lại
một chút vì tôi. Tôi cũng nhận thấy một điều là khi ta có ý thức về mỗi bước chân của
mình, ta không còn bước đi vội vã vô ích, và thân ta cũng không còn lao về phía trước
nữa. Sau thời gian thực tập có ý thức về những bước chân, tôi thấy mình cũng dễ cảm
nhận được những hạnh phúc khác đang có mặt chung quanh. Khi mỗi bước chân mình
được đẹp rồi thì còn cái gì khác mà lại không là nhiệm mầu, phải không bạn! Tôi thấy tờ
lá trên đường, bóng mây trôi trên hồ, thân cây mục ngã trên hàng rào… mỗi cái có vẽ
đẹp, cũng như một vị trí tự nhiên và nhất định của nó. Mỗi bước chân phải là như thế.
Một chiếc lá phải rơi như vậy và phải chạm đất như thế trong vị trí riêng của nó. Không
thể nào khác hơn được. Mùa này cũng bắt đầu vào thu, trên đường đi có những chiếc lá
đỏ ối màu rất đẹp, nhưng tôi cũng không muốn nhặt lên, sợ làm xáo trộn thiên nhiên.

Summer 2014 (2)

Thu đẹp đã về rồi
.
Sáng nay trời trở thật lạnh, tôi ngồi trong nhà Tăng Thân, nhớ đến và viết vội cho bạn
những dòng này vào cuối một khoá tu. Năm nay thiền sinh về đông hơn năm trước, và có
rất nhiều thiền sinh mới. Ngày cuối họ chia sẻ rất nhiều niềm vui, dầu khóa tu chỉ có vài
ngày! Có những giọt lệ mừng khi các thiền sinh tiếp xúc được với hạnh phúc của sự tu
học. Trung Tâm của mình thật đẹp bạn ạ. Có một chị thiền sinh mới, chuyên về ngành
thực vật học, chị nói trên đất Trung Tâm chúng ta có rất nhiều loại thảo mộc hiếm và
quý. Trong lúc đi thiền hành, tôi để ý thấy chị bước tránh những cây lá mà tôi cứ nghĩ là
thứ cỏ dại tầm thường. Chị chỉ cho chúng tôi những loại rêu hiếm mọc trên đá, những
loại berries đặc biệt, những cây có lá thơm như mint để uống với trà, những loại cây có lá
năm cánh và có trái như xoài có công dụng chữa bệnh…

Trong khoá tu này tôi không có chương trình gì, chỉ phụ giúp lặt vặt dọn dẹp, lau
bàn, đổ rác, thay nước rửa chén… Tôi tập làm những công việc của mình không lăng
xăng, hấp tấp nhưng với một ý thức rõ ràng. Tôi tập đi đâu cũng là thiền hành. Trong
khoá tu này, tôi học được một nguyên tắc trong môn tài-chi là mỗi cử động đều phải có
một mục đích rõ ràng. Movements are purposefully. Tôi tập có ý thức trong mỗi bước
chân, mỗi khi ngồi, trong mỗi cử chỉ, mỗi việc làm… Làm với một mục đích nhưng ta
vẫn không cần phải lao về phía trước, không cần phải có một kỳ vọng nào hết! Trong
khoá tu này, dầu không làm gì, nhưng tôi nghĩ mình cũng đã đóng góp rất nhiều vào năng
lượng tu học cho người chung quanh bằng sự thực tập của tôi.
.
Sáng nay đi xuống thiền đường tôi phải mặc thêm một chiếc áo khoác dầy. Đêm
qua trời đột nhiên trở thật lạnh. Khu rừng chung quanh vẫn còn xanh lá nhưng trên
đường lên núi đã có nhiều chiếc lá đỏ rụng rơi. Hôm trước khi lên khóa tu, tôi định viết
thư cám ơn bạn nhưng không có dịp. Sáng nay nghĩ đến các niềm vui nên viết vội vài
dòng để chia sẻ những kinh nghiệm thực tập và hạnh phúc tu học của mình đến bạn. Con
đường vẫn còn rất dài, mà tôi cũng chỉ đang thực tập thôi bạn ạ! Thu đẹp lại về rồi đó,
bạn có thấy không?

Nguyễn Duy Nhiên
.
Nguồn: Nguyễn Duy Nhiên’s blog
.

Cuoi Thu 2013 (26)

Chuyển đến trang: 1 2 3 4 5 6 7 8  9 10 11 12a 12b 12c 14 15 16 17 18 19
 19a 20 21 21c 22 22a 22b 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s