Pretty Practices 2

Recent Pages:  1  2  3  4  5  6  7  8  9  10 11 12 13 14 15 16 17

Những Bước Trầm Cuộc Sống

Từ bài học về con số, để chúng ta nghiệm thấy một điều là thế giới luôn sống trong dao động, sợ hãi. Nếu ý thức của chúng ta không làm chủ được thì mọi sự biến hoại có thể xảy ra cho trái đất.

Ta đi tìm lối phiêu du

Vén màn sương bạc mùa thu vẫn còn

Quán trầm hội ngộ- trà ngon

Ta cùng đàm đạo sắc- không ý đời

 Thời gian là chỉ cho những con số về cuộc đời. Dường như con số ấy muốn khởi lên cho chúng ta thấy sự Vô thường, Vô ngã của vạn vật. Thế nên chúng ta cũng đừng bàng hoàng về những đổi thay ấy. Vào một buổi sáng mùa xuân, tôi thường đi lượm nhặt những cánh hoa mai rụng dưới bậc thềm. Tôi đã tự nhũ “mùa xuân có từ bao giờ, cây mai sao chớm nở hoa một lần trong năm”; có phải là con số đã quyết định cho sự trở lại của mùa xuân hay không? Trong  khi đó mọi người ai nấy đều hớn hở đi tìm cho mình một mùa xuân của tự tại. Tôi đã trân trọng từng nụ mai, từng cánh hoa mai khi đất trời bước qua con số mới.

Mỗi năm Thiền viện, chỉ mở cánh cửa lớn được mấy lần, theo những con số định kỳ như vào dịp năm mới, đại lễ, chủ sự hay đón những bước chân từ hư vô. Đó cũng như những con số để cho chúng ta biết được, muốn mình trở về với chính mình cũng phải theo quy ước của cuộc sống này. Đóa mai vàng cũng phải khép mình lại trong những con số để được tồn sinh theo quy luật Sinh già bệnh tử tiếp nối. Ngày mà mẹ tôi qua đời, tôi cũng có muộn phiền, tôi cũng biết thương nhớ, biết chiêu sầu  chứ, nhưng sau đó tôi đã nhận ra chất liệu của cuộc sống, vốn dĩ mọi thứ sinh ra và mất đi là hoàn toàn tự nhiên. Mẹ tôi và cả muôn vật, sinh linh trong kiếp sống này cũng vậy, phải chấp nhận đi qua ngưỡng cửa của Sinh diệt.

Thương nhau ta mãi tình cờ

Bát cơm gạo trắng cho người biết ơn

Ngồi đây nhìn đạo soi tâm

Trao nhau lý tưởng ánh trăng bên đời

Có thể Nhân sinh quan là những con số để vũ trụ nói lên những điều đang muốn nói trong cái thế giới hạn hẹp của thế kỷ 21 này. Chúng ta sẽ gặp nhau trong muôn ngàn sự sống khác biệt, nơi mà ý thức tuệ giác khai mở cho chúng ta về những con số mới. Ở nơi ấy, loài người, không có Thiên đàng, thù  hận, chiến tranh, mà chỉ hiển bày tính Duyên khởi “ Cái này có, cái kia có”. Dù chúng ta đang vô tình rơi vào một thế giới ảo giác đa chiều, đang đánh mất đi sự sống hiếm hoi, đang lạc vào ngỏ cụt của chiến trường thị phi thì cũng nên xem đó là chất liệu đi để mà đi, chứ không hẳn là đi để mà đến. Trong cuộc đời chúng ta cũng vậy, ta không nên đem cái này áp đặt cho cái kia, không đem cái thấy của thế giới này, đem chỉ cho thế giới bên kia. Vì mỗi cái nhìn đều có con số tương tức của nó, như cái ngày 12- 12- 2012 hay 21. 12. 2012, đó chính là do các yếu tố của nhân duyên tác động, mà nếu duyên xảy ra hay không xảy ra thì đó là Hiện lượng. Ngày xưa Thế tôn cũng từng dạy:

“Thân này không phải là tôi

Tôi không kẹt vào nơi thân ấy.

Tôi là sự sống thênh thang

Chưa bao giờ từng sinh,

cũng chưa hề từng diệt

Này kia biển rộng trời cao,

muôn vàn tinh tú lao xao.

Tất cả đều biểu hiện tôi

từ nguồn linh tâm thức

Từ muôn đời tôi vẫn tự do

Tử sinh là cửa ngỏ ra vào

Tử sinh là trò chơi cút bắt.

Hãy cười cùng tôi, Hãy nắm tay tôi

Hãy vẫy tay chào,

để rồi tức thì gặp lại.

Gặp lại hôm nay,

gặp lại ngày mai.

Chúng ta đang gặp nhau nơi suối nguồn

Chúng ta sẽ gặp nhau”

“Thời gian không đợi ai. Kể từ khi chào đời, chúng ta cứ từng phút từng giây tiến đến gần đoạn kết, về cái chết. Đời sống con người là như vậy, thế giới này, vũ trụ này, tất cả đều như vậy cả…

Tâm của chúng ta đây, cho dù hiện tại chứa đầy vô minh và khổ đau, vẫn có thể chuyển thành tâm giác ngộ của một đấng Phật đà. Nếu nói về vật chất tiền tài thì đúng là nên tri túc, đừng ham muốn. Nhưng trên lĩnh vực tâm linh, vì tiềm năng của tâm thức con người không giới hạn mà đời sống thì lại có hạn, cho nên phải cố gắng tối đa, tận dụng khoảng thời gian sống ngắn ngủi để làm hết những gì tâm có thể làm được, nhờ kiếp người quý giá này”

Bởi chính vì lẽ đó mà những con số sẽ có sự bắt đầu và những con số tận diệt sau đó. Chúng tận diệt trong vô minh, tận diệt trong hơi thở thực tại, tận diệt ngay trong hai hệ thái dương mặt trời và mặt trăng. Vì thế không phải đơn thuần mà con số diễn biến bởi sự Vô thức. Nhưng có người bảo “xuân có bao giờ hết được”, vì con người vẫn còn đó mà, nên xuân vẫn thường nhiên tái hiện trong những con số Có – Không của ngày mới ấy.

Từ bài học về con số, để chúng ta nghiệm thấy một điều là thế giới luôn sống trong dao động, sợ hãi. Nếu ý thức của chúng ta không làm chủ được thì mọi sự biến hoại có thể xảy ra cho trái đất. Biết làm chủ tâm là chúng ta đang biết sử dụng mùa xuân hạnh phúc, biết tạo hóa  lại không gian vô hạn và còn biết sử dụng những gì không làm ảnh hưởng đến đời sống của con người. Do vậy chúng ta vẫn còn có thời gian để cảm nhận bản chất của mùa xuân là vô khứ vô lai, nên chúng ta hãy từ chối lòng tham, sự ích kỹ đã làm đánh mất đi giá trị,  sự sống mỗi ngày. Đôi khi những con số Vô tâm, nó là nguồn năng lượng bình an cho nhân sinh thường có mặt với biến thiên, song cùng với những thăng trầm vũ trụ.

T.Pháp Bảo

Nguồn: ÐPNN

Tulip 2011

Chuyển đến trang:  1  2  3  4  5  6  7  8  9 10 11 12 13 14 15 16 17

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s