GC-65: Lặng Nghe Tim Mình Lên Tiếng!

Recent Pages:  1  1a  2  3  4  5  5a  6  7  8  9  10  11 12 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 25a 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41
42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65

Lặng Nghe Tim Mình Lên Tiếng !

Thích Tánh Tuệ

Mỗi người chỉ một trái tim,
Nhưng có hai Tâm nhĩ thất.
thach-thao-2016-mh-9Một tâm chứa đựng niềm vui,
Một tâm muộn phiền dấu cất.

Khi vui, nếu cười lớn tiếng
Sẽ đánh thức buồn bên kia.
Lúc buồn, nếu tràn mưa lệ
Niềm vui nghẽn lối không về!

Mỗi người chỉ một trái tim
Nửa mỏi mệt đời cơm, áo..
Nửa nặng chấp nê.. phiền não..
Khiến tim tiều tụy tháng ngày.

Sống hiểu điều chi là Nặng
Thì mới biết Nhẹ nhàng buông!
Sống hiểu nguồn tâm bình lặng
Tim gầy mới thoát đau thương..

Đừng tưởng cuộc đời vĩnh viễn
Thật ra ngắn đến.. không ngờ
Đoái nhìn con tim bé bỏng
Làm việc suốt 24 giờ !!.

– Hãy sống như hoa mùa Hạ
Lìa đời tựa lá mùa Thu
Nhân sinh.. thoảng làn gió vội!
Đừng nhốt tim trong ngục tù…

Như Nhiên
.

thach-thao-2016-mh-7

HỮU DUYÊN VÔ PHẬN. HỮU PHẬN VÔ DUYÊN
“Có duyên mà không có phận,
có phận mà không có duyên”

Thích Tánh Tuệ

Mỗi người đều có những cuộc gặp mà suốt đời này không thể nào quên, có những cuộc gặp là mãi mãi, nhưng cũng có những cuộc gặp sớm đứt gánh giữa đường.

Duyên phận là điều gì đó rất kì lạ, không ai có thể thực sự nói rõ về nó. Có thể hữu duyên vô tình quen biết nhưng lại hiểu thấu nhau. Có thể hài hòa với nhau, mà không thể gần nhau. Không cố ý theo đuổi thì có, bỏ tâm cố gắng lại chẳng thành. Như là “có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu, liễu lại xanh”.

Dân gian có câu: ”duyên do trời định, phận do nhân định”. Đó là cách nói nôm na, nhưng kỳ thực, gặp nhau & bên nhau là do Nhân Duyên tụ hội. Dựa vào đôi bên gìn giữ, phát triển thì duyên một lần gặp gỡ mới thành mối phận trăm năm. Nhưng duyên phận dài ngắn thế nào lại chẳng ai hay, ai biết? Một năm, năm năm, cả đời? Hết thảy chúng ta đều không đoán đươc.

Hôm nay có duyên phận không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ có duyên phận. Phật dạy về nhân duyên rằng, cái gì cũng chỉ có thời điểm, duyên phận cũng vậy. Bởi thế mà những mối duyên lành phải biết ý thức và trân quí.

Tuy nhiên, đã là duyên phận thì không nên cưỡng cầu, mất đi rồi cũng không nên ủ rũ, càng không thể cảm thấy cả thế giới sụp đổ vì duyên đã hết, phận đã đứt, cưỡng cầu chỉ thêm đau lòng. Người mất đi nhất định không phải người thích hợp nhất, vật mất đi nhất định không phải vật tốt đẹp nhất. Mất đi chỉ chứng minh rằng ta với người chẳng qua là cùng nhau đi một đoạn đường, gặp hạnh ngộ rồi chia li.

Kỳ thực, trong cuộc đời mỗi người có rất nhiều điều là không thể lý giải. Chính bởi vì không hiểu điều này mà khiến cho con người ta lúc nào cũng tràn đầy suy tưởng. Mọi người sống trên thế gian đều có cảm tưởng dường như mọi việc là theo sự an bài sẵn vậy! Đến thời điểm nào sẽ gặp ai, sự tình gì sảy ra đều là đã được nhân duyên vận chuyển.

Làm người cốt học được cách điềm nhiên đối đãi với hết thảy, dùng bình tĩnh để đối đãi với mọi sự công bằng và bất công bằng trong cuộc sống, thản nhiên tiếp nhận mọi sự an bài hợp ý và không hợp ý mình. Ấy mới là cách đối đãi của bậc trí huệ. Duyên đến không cần phải vui mừng quá đỗi, duyên đi cũng không cần phải khóc lóc thảm thiết.

Không có tình yêu thì bên cạnh bạn vẫn có bạn bè.
Không có bạn bè tri kỷ thì bên cạnh bạn vẫn còn có gia đình
Không có gia đình thì bạn vẫn còn sinh mệnh của chính mình.
Duyên hợp, duyên tan đều lưu lại một điều gì đó tốt đẹp và một chút tiếc nuối.

Trong sinh mệnh mỗi người, điều gì là của bạn thì sẽ không mất, còn như điều gì không là của bạn thì cuối cùng cũng không thuộc về bạn.

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, thanh thản. Còn nếu như cố gắng níu giữ thì chỉ khiến bạn sống triền miên trong vô vọng và tâm linh bị đè nặng mà thôi.

Con người thế gian, nếu như so đo, tính toán quá nhiều thì sẽ tạo thành một loại ràng buộc, bị mê lạc quá lâu thì sẽ tạo thành một loại gánh nặng. Vì vậy, không cần quá để ý, khi có được điều gì hãy thật lòng trân quý, khi mất đi điều gì cũng đừng đau khổ tiếc nuối. Để ý quá nhiều, quá sâu sẽ khiến bạn mất đi một nửa hạnh phúc, xem nhẹ hết thảy sẽ khiến cuộc sống thăng hoa hơn, nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

“Có duyên mà không có phận, có phận mà không có duyên”
đều là một phần trong nghiệp mệnh, nó không nên trở thành bước đệm dẫn bạn đến bước đường cùng của cuộc đời. Đừng vì “duyên đi” mà sinh ra tâm oán thù, hay nuối tiếc.

Sống trên đời, điều gì đến thì hãy quý trọng, điều gì phải đi thì nên buông tay, như thế mới sống được tự do tự tại thực sự.

Sống thuận theo tự nhiên là một loại trí tuệ, cũng là một loại cảnh giới cao của người giác ngộ.

Duyên đến, duyên đi, duyên như nước chảy qua cầu!

Nguồn: Thích Tánh Tuệ’s blogs
.

thach-thao-2016-mh-11