Vâng, ông già Noel là có thật!

Những hình ảnh đẹp khi Ðông đến

Click on this Christmas Card >>>>>> and be suprised!!!

We Wish You A Wonderful Winter Season,
and click on this link with Happy Newyear!
http://www.jacquielawson.com/viewcard.asp?code=3896564812264&source=jl999

Ginger Cookies 2013

Vâng, ông già Noel là có thật!

2013-12-09-TWINKLETrong suốt nhiều thập niên qua, vào dịp cuối năm dương lịch, các tờ báo ở Mỹ thường cho đăng lại một lá thư trả lời cho một cô bé 8 tuổi tên là Virginia, gởi cho tờ The New York Sun vào năm 1897.  Trong thư cô bé hỏi: “Santa Claus có thật không?”  Và lá thư trả lời ấy đã được rất nhiều người biết đến, mỗi năm thường được các tờ báo in lại với tựa đề, “Yes, Virginia, there is a Santa Claus.

Lá thư trả lời của tờ The New York Sun viết cách nay đã hơn 100 năm, nhưng mỗi lần đọc lại tôi thấy vẫn còn mới tinh, sự thật ấy vẫn không hề biến đổi.  Tôi nghĩ những lời chia sẻ ấy không phải chỉ nói về một ông Noel, mà có lẽ còn cho hết tất cả những điều kỳ diệu khác đang có mặt trong cuộc sống.

Xin được chia sẻ với các bạn, những Virginia ở mọi lứa tuổi. 

Kính chào bác chủ bút Cháu được 8 tuổi.  Một vài đứa bạn nhỏ của cháu nói rằng Ông già Noel không có thật.  Ba cháu nói, “Nếu con đọc trên báo The Sun, tức là có thật.”  Xin ông nói sự thật cho cháu biết, ông già Noel có thật hay không?Virginia O’Hanlon

Cháu Virginia mến, những đứa bạn nhỏ của cháu đã lầm rồi.  Chúng đã bị ảnh hưởng bởi cái tánh nghi ngờ của một thời đại quá nhiều hoài nghi ngày nay.  Chúng không tin trừ khi nào chúng phải thấy.  Chúng nghĩ rằng, những gì mà đầu óc nhỏ bé của chúng không hiểu được là không thể nào có thật.  Nhưng cháu biết không Virginia, tất cả những trí óc, dầu của người lớn hay trẻ con, đều là rất nhỏ bé.  Trong cái vũ trụ bao la, rộng lớn này, sự hiểu biết của con người chỉ là một con kiến bé tí ti, so với cái thế giới vô tận chung quanh mình, thì làm sao ta có đủ trí thông minh để thu nhận hết tất cả những sự thật và kiến thức được.

Noel 2013 (5)

Vâng, ông già Noel là có thật.  Ông hiện hữu rõ rệt cũng như là tình thương, sự rộng lượng và sự chân thành đang có mặt. Và như cháu biết rằng, những điều ấy đầy rẫy và chúng mang lại cho cuộc sống của cháu những điều tốt đẹp và hạnh phúc nhất.  Than ôi, nếu như thế giới này không có Ông già Noel thì cuộc sống này buồn thảm đến dường nào!  Nó cũng sẽ rất là ảm đạm nếu như cuộc sống này không có những đứa trẻ như cháu vậy.  Thế giới này sẽ không có những niềm tin của trẻ thơ, không thơ phú, không tình yêu với mộng mơ để làm cuộc sống này tươi đẹp hơn.  Chúng ta không có gì để vui và thưởng thức nữa hết, ngoại trừ qua những gì mình thấy và nghe.  Ngọn lửa trong sáng của tuổi thơ làm sáng đẹp cuộc đời này sẽ bị dập tắt ngấm.

Nếu như không tin vào Ông già Noel, thì thôi cháu cũng đừng tin vào những bà tiên nữa làm gì.  Cháu có thể nói Ba cháu thuê người canh chừng xem Ông già Noel có trèo xuống những ống khói vào đêm Noel không, và cho dù nếu như cháu không thấy ai hết, nhưng việc ấy có chứng minh được điều gì chăng?  Chưa ai thấy Ông già Noel bao giờ hết, nhưng cũng đâu có dấu hiệu gì chứng minh là không có Ông già Noel đâu!  Cháu biết không, những điều chân thật nhất trên cuộc đời này là những gì mà cả người lớn và trẻ con đều không thể thấy được.  Cháu có bao giờ thấy những bà tiên chưa?  Lẽ dĩ nhiên là không, nhưng đâu ai có thể chứng minh là các vị ấy không hiện hữu?  Không ai có thể nhận thức hay tưởng tượng được những sự kỳ diệu có mặt trong thế giới này, chúng là những gì ta không thấy và cũng sẽ không thể nào thấy được.

Cháu có thể đập vỡ cái lúc lắc đồ chơi trẻ con ra xem, và nhìn thấy được những gì bên trong đã tạo nên những âm thanh ấy.  Nhưng có một tấm màn che phủ một thế giới vô hình mà cho dù một người khỏe nhất, hoặc là tất cả những người mạnh nhất trên thế giới này góp sức lại, cũng không thể nào vén mở lên được.  Chỉ có niềm tin, thơ văn, tình thương, ước mơ… mới có thể vén mở được tấm màn ấy, và cho ta thấy được những điều kỳ diệu và nhiệm mầu nằm phía sau.  Mà tất cả điều ấy là có thật hay không?  Cháu biết không Virginia, trên tất cả thế giới này, không còn có gì là chân thật và chắc chắn hơn là điều ấy.

Ông già Noel, cám ơn trời, Ông hiện hữu và sẽ còn có mặt mãi mãi.  Một ngàn năm sau này, mà cháu biết không Virginia, 10 lần hơn thế nữa, 10,000 năm sau kể từ bây giờ, Ông già Noel vẫn còn có mặt và tiếp tục mang niềm vui đến cho những con tim của các trẻ thơ như cháu.

(Nguyễn Duy Nhiên phỏng dịch)

Winter-2012-20-687x1024

Bao Thư Trắng Mùa Giáng Sinh

Có một điểm lạ lùng khác thường trên cây Giáng Sinh của gia đình Lan. Đó là một bao thư nhỏ màu trắng nhét giữa cành lá, không tên tuổi, không dấu hiệu chi hết. Nó đã nằm trên cây đó cả chục năm nay.

Câu chuyện bắt đầu với Tâm, chồng của Lan. Chàng rất ghét Giáng Sinh không phải vì ý nghĩa chân thật của nó, nhưng ghét cái bộ mặt thương mại của mùa Giáng Sinh….. tiêu xài hoang phí, vội vã cuống quít vào phút chót chạy đi tìm cái cà-vạt cho ông chú, và hộp phấn cho bà ngoại, những món quà trao tặng cách… dồn dập vào đường cùng vì không nghĩ ra được cái gì khác. Lan biết ý chồng nên có một năm nàng quyết định bỏ qua thói lệ thường: áo sơ mi, áo len, cà-vạt…. Lan dự định một món quà ngoại lệ đặc biệt cho Tâm. Ơn soi sáng đến với Lan trong một trường hợp khác thường.

Năm đó Tuấn, con trai của Tâm và Lan, lên 12 tuổi, đang ở trong đội đô vật của trường trung học sơ cấp. Gần ngày Giáng Sinh đội của Tuấn có một cuộc đấu giao hảo với đội đô vật do thành phố bảo trợ, ở đó hầu hết là người da đen nghèo. Khi đến xem cuộc đấu, Tuấn thấy đội bên kia gồm những thiếu niên da đen mặc quần áo rách rưới nghèo nàn. Họ đi giầy thể thao tả tơi đến nỗi coi như chỉ có dây giầy là chỗ không bi rách. Ngược lại, đội của Tuấn mặc đồng phục xanh và vàng, đi giầy đô vật mới toanh, sáng chói. Khi cuộc đấu bắt đầu, Lan chợt giật mình vì đội bên kia chơi đô vật mà không đội mũ che đầu và tai. Có lẽ đó là thứ xa xỉ phẩm mà đội đô vật kia không dám mơ tới. Dĩ nhiên là đội đô vật của Tuấn nuốt trửng đội kia.

Tâm ngồi xem trận đấu bên cạnh Lan. Sau đó Tâm buồn bã lắc đầu nói:

– Anh chỉ mong ít nhất là người trong đội kia thắng được một trận. Các em trong đội có nhiều triển vọng khá, nhưng bị thua trắng như vậy có thể làm các em đau lòng mất hết tự tin.

Tâm rất yêu thương và hiểu biết tuổi trẻ, vì đã từng giúp huấn luyện nhiều đội banh cho foofball, baseball cho trẻ em. Khi nghe Tâm bày tỏ nỗi lòng như trên, ý tưởng tặng cho Tâm một món qùa Giáng Sinh khác thường đến với Lan

Chiều hôm đó Lan đi đến tiêm bán đồ thể thao trong phố và mua đủ loại mũ an toàn cho môn đô vật cùng nhiều đôi giầy. Lan gởi những món qùa này đến giáo xứ ở dưới phố mà không cho biết tên. Vào đêm Giáng Sinh, Lan đặt một phong thư trắng trên cây Giáng Sinh, bên trong có tờ giấy Lan viết cho Tâm biết việc nàng đã làm như món quà tặng cho Tâm. Giáng Sinh năm đó và những năm kế tiếp nụ cười của Tâm tươi rói, chiếu sáng hơn mọi ánh đèn và đồ trang hoàng Giáng Sinh. Những mùa Giáng Sinh sau đó, có năm Lan mua vé cho một nhóm trẻ em tàn tật đi xem đấu hockey; năm khác Lan gởi tiền giúp đỡ mấy người già bị cháy nhà….

Bao thư trở thành cao điểm của ngày Giáng Sinh đối với gia đình Lan. Nó luôn là món qùa được mở ra sau cùng vào sáng ngày Giáng Sinh, và con cái của Tâm và Lan bỏ quên cả đồ chơi mói mở để trố mắt chờ bố mở bao thư ra đọc.

Theo năm tháng trôi qua, con cái lớn lên, đồ chơi nhường chỗ cho những món qùa thực tế hơn, nhưng chiếc bao thư vẫn lôi cuốn được sự chú ý. Và câu chuyện vẫn chưa chấm dứt. Tâm đã về với Chúa từ năm trước vì bệnh ung thư. Khi Giáng Sinh về, Lan còn mang nặng nỗi ưu tư, phiền muộn đến nỗi cố gắng lắm nàng mới dựng được cây Giáng Sinh lên. Dầu vậy đêm Giáng Sinh Lan vẫn tiếp tục đặt một phong thư trắng trên cây, và sáng ra lại thấy thêm 3 bao thư nữa. Cả ba người con, không cần hẹn hò, đã tự động nhét một bao thư trên cây Giáng Sinh tặng cho bố. Việc này đã trở thành truyền thống và một ngày nào đó sẽ lan rộng đến đời con cháu. Chúng sẽ tụ tập quanh cây Giáng Sinh, mở đôi mắt tròn xoe chờ đợi những ông bố lấy bao thư từ trên cây và mở ra đọc. Tinh thần của Tâm, cũng như của mùa Giáng Sinh, luôn ở với gia đình Lan.

Lang Thang Chiều Tím sưu tầm

Nov 22 - 2013 (2)

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s